Isolated soul
I think I’m a solitary girl. I have no any true friends excepting two film cameras. They are always beside me when I’m alone. They are also my only friends. This blog is created to post photographs that taken by us ( I mean that “us” including me and my cameras).
..
If you like our pictures, follow us.
Chuyện là thế này.
Dạo trước có lần bạn mình mới send cho mình 1 cái ảnh mà nó chụp mình. Mình thấy ảnh đó màu hơi chán (màu nhạt, ám đỏ, contrast ko thuận mắt lắm) nên mình có chỉnh lại màu tý chút. Chỉnh xong, up lên FB làm avatar thì con bạn mình mới inbox cho mình, bảo nó ko thích người khác chỉnh màu ảnh film như thế blah blah.
Rồi mấy hôm trước lại vô tình đọc được status của 1 chị trên FB, đại khái nội dung là trước nay chị ấy thích màu ảnh film của bạn abcxyz nào đó nhưng giờ thì (hình như là) chị ấy thất vọng khi biết màu ảnh của bạn đó là do chỉnh sửa.
Rồi lại có đứa khác bảo “chụp ảnh film mà đi photoshop thì ngượng lắm”, mình hỏi sao phải ngượng, thế là nó remove FB mình luôn, lol =))))
Có nhiều người chụp film mà mình quen nữa, trong suy nghĩ của họ thì màu ảnh film là thứ bất khả xâm phạm, chụp ảnh film thì phải giữ nguyên ảnh gốc (lấy từ lab về) mới đúng chất chơi film blah blah, còn nếu chỉnh màu bằng pts thì chi bằng chụp số cho xong bleh bleh.
- - - -
Nói thật lòng, mình đến với máy film chả có cái mục đích trong sáng gì, chẳng qua cho con máy DSLR bị hỏng, tiền sửa đắt quá nên đành chuyển qua chụp film tạm (lúc đó thì nghĩ thế, giờ nghĩ khác rồi :”> ). Những cuộn film lúc mới chụp của mình ảnh nào ảnh nấy xấu kinh hồn, xấu đến độ nhiều khi đến ngày đi lấy ảnh mình chả buồn đi lấy luôn vì cứ mỗi lần xem là 1 lần thất vọng. Vậy nên những ảnh có vẻ dễ coi nhất (tức là ko out nét và có chút nội dung vân vân ) thì mình đành dùng PTS để retouch lại màu :”> Tóm lại ngay từ đầu mình đã chả quan trọng việc ảnh film có nên photoshop hay ko rồi. Với mình thì, chụp bằng máy gì cũng được, chỉnh sửa ra sao cũng mặc, miễn ảnh đẹp để người xem ko nhức mắt là đã tôn trọng người (vô tình) xem rồi =))
Sau này quen thêm vài người hiểu biết rộng về kỹ thuật tráng rửa ảnh ọt các thứ thì mình mới biết là mấy cái cuộn film kia sau khi tráng xong bỏ vào máy scan thì ảnh ban đầu hơi nhờ nhờ nhạt toẹt chứ ko màu sắc sặc sỡ gì, khi đó máy scan sẽ tự động cân lại histogram cho ảnh, rồi là mấy anh thợ ở lab cũng chỉnh lại ảnh bằng chương trình gì gì đó ấy, tay bấm lia lịa như chơi audition luôn (cái này là 1 bạn khác tận mắt chứng kiến và kể lại =)) ), vậy nên sản phẩm tạo ra (tức là ảnh lấy từ lab) 100% đã là photoshop, vậy PTS 1 lần hay 10 lần thì khác gì nhau đâu, miễn ảnh đẹp thì cứ làm thôi, xoắn làm gì.
Tóm lại, để màu ảnh đẹp thì loại film và thuốc tráng, kỹ thuật chụp có tầm quan trọng rất lớn, nhưng mà vẫn phải chấp nhận sự thật rằng ở cái thời tiện nghi hiện đại hóa này, khi sang công đoạn scan ảnh lên máy tính thì máy móc cũng đã tác động thêm 1 phần nữa lên màu ảnh rồi nên nó vốn đã chả phải ảnh gốc như mấy bạn vẫn tưởng đâu.
Mình viết thế này chả có ý bỉ bôi hay dạy đời hay phê phán ai, càng ko phải để đá đểu (thật ra lúc đó mình cũng muốn comment như trên với những bạn kia nhưng vì thứ nhất là ngại tranh cãi, thứ 2 là mỗi người có 1 quan điểm riêng nên xen ngang vào thế ko hay ho lắm nên đành chui vào đây lảm nhảm, các anh các chị các bạn đọc được thì tốt, ko đọc được thì càng tốt =)) ) Cũng vì là quan điểm cá nhân nên mình muốn nêu ra ý kiến bản thân rằng, mình ko thích cái cách thần thánh hóa việc chụp ảnh film như nhiều người vẫn làm chút nào. Mình thích chụp ảnh film nó có gì đó giống mình, tức là đều chậm chạp, cũ kỹ và có vẻ ko mấy ai có hứng thú để tìm hiểu quan tâm, chưa kể vì cuộc sống mình quá chán, ko có bạn để đi chơi trò chuyện nên đành tìm việc để giết thời gian thôi nên miễn sao sản phẩm cuối cùng đẹp đẽ nhất có thể là mình thấy hài lòng vì thời gian mà mình bỏ ra rồi. Có lẽ cũng vì chụp ảnh cho vui nên mình chả mấy khi tuân thủ theo mấy cái quy tắc hay kỹ thuật chụp, toàn ngồi nghịch ISO với tốc khẩu các thứ để xem cùng 1 thời điểm chụp nếu thay đổi mấy thứ đó thì ảnh ra màu như nào như nào. Hầu như 90% ảnh của mình là chụp thừa sáng, đơn giản vì ko hiểu sao mình chụp thừa sáng thì màu ảnh rất là ảo =)) còn thì ảnh nào ko ưng, mình vẫn dùng CS5 để PTS như thường :”> chỉ tiếc là trình retouch của mình ko cao, thua mấy anh ngoài lab 1 bậc nên thường thì toàn giữ nguyên màu ảnh lấy về :))
Nếu mọi người có hứng thú muốn tìm hiểu về máy ảnh film và những điều liên quan thì tham khảo thêm ở đây :D đây là blog tiếng Việt của 1 người anh mà mình quen (theo mình là) biết khá nhiều kỹ thuật tráng rửa ảnh film, nói năng có dẫn chứng hẳn hoi chứ ko chém gió ào ào như mấy lão trên các forum khác.

Chuyện là thế này.

Dạo trước có lần bạn mình mới send cho mình 1 cái ảnh mà nó chụp mình. Mình thấy ảnh đó màu hơi chán (màu nhạt, ám đỏ, contrast ko thuận mắt lắm) nên mình có chỉnh lại màu tý chút. Chỉnh xong, up lên FB làm avatar thì con bạn mình mới inbox cho mình, bảo nó ko thích người khác chỉnh màu ảnh film như thế blah blah.

Rồi mấy hôm trước lại vô tình đọc được status của 1 chị trên FB, đại khái nội dung là trước nay chị ấy thích màu ảnh film của bạn abcxyz nào đó nhưng giờ thì (hình như là) chị ấy thất vọng khi biết màu ảnh của bạn đó là do chỉnh sửa.

Rồi lại có đứa khác bảo “chụp ảnh film mà đi photoshop thì ngượng lắm”, mình hỏi sao phải ngượng, thế là nó remove FB mình luôn, lol =))))

Có nhiều người chụp film mà mình quen nữa, trong suy nghĩ của họ thì màu ảnh film là thứ bất khả xâm phạm, chụp ảnh film thì phải giữ nguyên ảnh gốc (lấy từ lab về) mới đúng chất chơi film blah blah, còn nếu chỉnh màu bằng pts thì chi bằng chụp số cho xong bleh bleh.

- - - -

Nói thật lòng, mình đến với máy film chả có cái mục đích trong sáng gì, chẳng qua cho con máy DSLR bị hỏng, tiền sửa đắt quá nên đành chuyển qua chụp film tạm (lúc đó thì nghĩ thế, giờ nghĩ khác rồi :”> ). Những cuộn film lúc mới chụp của mình ảnh nào ảnh nấy xấu kinh hồn, xấu đến độ nhiều khi đến ngày đi lấy ảnh mình chả buồn đi lấy luôn vì cứ mỗi lần xem là 1 lần thất vọng. Vậy nên những ảnh có vẻ dễ coi nhất (tức là ko out nét và có chút nội dung vân vân ) thì mình đành dùng PTS để retouch lại màu :”> Tóm lại ngay từ đầu mình đã chả quan trọng việc ảnh film có nên photoshop hay ko rồi. Với mình thì, chụp bằng máy gì cũng được, chỉnh sửa ra sao cũng mặc, miễn ảnh đẹp để người xem ko nhức mắt là đã tôn trọng người (vô tình) xem rồi =))

Sau này quen thêm vài người hiểu biết rộng về kỹ thuật tráng rửa ảnh ọt các thứ thì mình mới biết là mấy cái cuộn film kia sau khi tráng xong bỏ vào máy scan thì ảnh ban đầu hơi nhờ nhờ nhạt toẹt chứ ko màu sắc sặc sỡ gì, khi đó máy scan sẽ tự động cân lại histogram cho ảnh, rồi là mấy anh thợ ở lab cũng chỉnh lại ảnh bằng chương trình gì gì đó ấy, tay bấm lia lịa như chơi audition luôn (cái này là 1 bạn khác tận mắt chứng kiến và kể lại =)) ), vậy nên sản phẩm tạo ra (tức là ảnh lấy từ lab) 100% đã là photoshop, vậy PTS 1 lần hay 10 lần thì khác gì nhau đâu, miễn ảnh đẹp thì cứ làm thôi, xoắn làm gì.

Tóm lại, để màu ảnh đẹp thì loại film và thuốc tráng, kỹ thuật chụp có tầm quan trọng rất lớn, nhưng mà vẫn phải chấp nhận sự thật rằng ở cái thời tiện nghi hiện đại hóa này, khi sang công đoạn scan ảnh lên máy tính thì máy móc cũng đã tác động thêm 1 phần nữa lên màu ảnh rồi nên nó vốn đã chả phải ảnh gốc như mấy bạn vẫn tưởng đâu.

Mình viết thế này chả có ý bỉ bôi hay dạy đời hay phê phán ai, càng ko phải để đá đểu (thật ra lúc đó mình cũng muốn comment như trên với những bạn kia nhưng vì thứ nhất là ngại tranh cãi, thứ 2 là mỗi người có 1 quan điểm riêng nên xen ngang vào thế ko hay ho lắm nên đành chui vào đây lảm nhảm, các anh các chị các bạn đọc được thì tốt, ko đọc được thì càng tốt =)) ) Cũng vì là quan điểm cá nhân nên mình muốn nêu ra ý kiến bản thân rằng, mình ko thích cái cách thần thánh hóa việc chụp ảnh film như nhiều người vẫn làm chút nào. Mình thích chụp ảnh film nó có gì đó giống mình, tức là đều chậm chạp, cũ kỹ và có vẻ ko mấy ai có hứng thú để tìm hiểu quan tâm, chưa kể vì cuộc sống mình quá chán, ko có bạn để đi chơi trò chuyện nên đành tìm việc để giết thời gian thôi nên miễn sao sản phẩm cuối cùng đẹp đẽ nhất có thể là mình thấy hài lòng vì thời gian mà mình bỏ ra rồi. Có lẽ cũng vì chụp ảnh cho vui nên mình chả mấy khi tuân thủ theo mấy cái quy tắc hay kỹ thuật chụp, toàn ngồi nghịch ISO với tốc khẩu các thứ để xem cùng 1 thời điểm chụp nếu thay đổi mấy thứ đó thì ảnh ra màu như nào như nào. Hầu như 90% ảnh của mình là chụp thừa sáng, đơn giản vì ko hiểu sao mình chụp thừa sáng thì màu ảnh rất là ảo =)) còn thì ảnh nào ko ưng, mình vẫn dùng CS5 để PTS như thường :”> chỉ tiếc là trình retouch của mình ko cao, thua mấy anh ngoài lab 1 bậc nên thường thì toàn giữ nguyên màu ảnh lấy về :))

Nếu mọi người có hứng thú muốn tìm hiểu về máy ảnh film và những điều liên quan thì tham khảo thêm ở đây :D đây là blog tiếng Việt của 1 người anh mà mình quen (theo mình là) biết khá nhiều kỹ thuật tráng rửa ảnh film, nói năng có dẫn chứng hẳn hoi chứ ko chém gió ào ào như mấy lão trên các forum khác.


27 notes, 11 months ago.
#film camera #nikon fm2 #flower #spring #shoot film
  1. carolaborquez reblogged this from tich-mich
  2. giodihoang said: lại nhớ cái hồi mình đi tráng và scan cuộn phim đầu tiên, ở lab người ta cho mình xem ảnh gốc rồi họ chỉnh thêm màu xanh đỏ vàng gì đó vào, rồi hỏi mình màu này ưng k, mình gật đầu xong là lại chuyển sang ảnh khác chỉnh màu tiếp =)
  3. tich-mich posted this