Isolated soul
I think I’m a solitary girl. I have no any true friends excepting two film cameras. They are always beside me when I’m alone. They are also my only friends. This blog is created to post photographs that taken by us ( I mean that “us” including me and my cameras).
..
If you like our pictures, follow us.
next →
25th Aug 14 • 5 notes • Reblog
Đưa em tìm động hoa vàng by Ánh Tuyết
168 plays
24th Aug 14 • 69 notes • Reblog
Mình là người có tính cách đơn giản, cực kỳ đơn giản. Ví dụ như thích ai thì mình sẽ chơi với người đó, ko thích ai thì mình tỏ rõ thái độ ra luôn. Rồi ví dụ như mình nghe nhạc gì, đọc sách gì cũng đều là do hứng thú bản thân chứ cũng chả quan tâm đến việc sách đó nhảm nhí hay ko hoặc bài hát đó bị đánh giá là rẻ tiền như nào. Hoặc rõ ràng nhất thì là, mình tự thấy mình là đứa được chăng hay chớ, chả có ước mơ chả có hy vọng chả có lý tưởng to tát gì hết, suốt ngày nghĩ “đời nay chỉ cần ko bị nhịn đói được ngủ được ỉa được đái là được chứ ko cần thăng tiến hay thành công trong sự nghiệp làm gì, mình lười lắm, ba cái thứ to tát đó mình ko rảnh mà nghĩ đến.
Mình nghĩ là mình đơn giản, nhưng ko hiểu sao ai nhìn mình cũng cố chệch đi theo hướng phức tạp để làm gì. Như việc tốt nghiệp ĐH xong mình ko muốn quay về Vinh để sống và làm việc. Bố mẹ anh chị họ ông bà cô bác thì suốt ngày cằn nhằn mình rõ lắm, rồi còn bảo cái gì mà tại vì mình muốn theo đuổi ước mơ là nhiếp ảnh, rồi thì là tính cách của mình thích tự do ko thích làm văn phòng gò bó, rồi thì là có kế hoạch tương lai to tát nên muốn sống ở nơi tẻ nhạt.  SAI TOÉT, cực kỳ sai. Mình ko phức tạp đến như vậy đâu. Mình ko thích về Vinh vì 18 năm đầu đời mình đã chịu đau đớn ghẻ lạnh thương hại quá đủ rồi, mình ghét đám họ hàng suốt ngày soi mói dạy đời người khác, mình muốn sống ở một nơi ko có ai có quan hệ máu mủ ruột rà, vậy thôi. Ham mê của mình không phải là nhiếp ảnh. Chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ theo đuổi cái này một cách nghiêm túc hết, mình chụp ảnh vì mình ko có bạn, mình cô độc, mình cần một thứ gì đó giết thời gian để vượt qua 4 năm đại học mà thôi. Vì tính cách mình tẻ nhạt nên mình ko hề bài xích việc làm văn phòng, thậm chí mình thích nữa là khác, vì đó là công việc ko cần phải dùng não quá nhiều, chỉ cần ngoan ngoan ngồi 1 chỗ ngày ngày làm những thứ y chang nhau là được, đó công việc lý tưởng biết bao, nhưng vì bằng ĐH của mình hoặc chả liên quan đến vị trí văn phòng cần tuyển nên người ta chả muốn nhận, đơn giản vậy thôi.
Vì là đứa ko có ước mơ ko có hoài bão ko có lý tưởng nên 18 năm đầu đời mình hầu như theo những gì bố mẹ mình sắp đặt hết. Từ việc chơi với ai, cần phải học giỏi những môn gì, cần phải thi vào những trường như nào, bố mẹ bảo sao mình theo vậy. Rồi 4 năm ĐH cũng chỉ nhạt nhẽo trôi qua kiểu loanh quanh từ nhà trọ đến trường, ko thích giao lưu kết bạn, ko thích tụ tập hội hè. Tốt nghiệp ĐH xong mình mơ hồ mò mẫn giữa đám sương mù tự nghĩ, “vậy là học xong rồi, giờ mình phải làm cái gì tiếp bây giờ? Mình ko thích và cũng ko có động lực làm việc, càng không có mục tiêu gì hết, lại ko giỏi một lĩnh vực nào, thứ duy nhất mình làm được đó là “học”, giờ “học” xong rồi thì biết làm gì giờ?”, tóm lại mình bị lạc đường. Quãng thời gian mình hoang mang tột độ đó ko ai chịu hiểu tâm sự của mình. Những đám “bạn bè” mình quen thì chỉ khuyên mình qua loa kiểu "hãy theo đuổi ước mơ, đang còn trẻ mà". Ô hay, đã bảo rồi, tao đéo có ước mơ gì sất thì biết theo cái mẹ gì? Bọn họ lại nói tiếp, "mày có năng khiếu về nhiếp ảnh mà, phải làm thế này thế này, ko nên thế này thế này, hãy kiên trì với ước mơ". Ôi trời ơi tôi mệt quá, cái việc chụp ảnh đối với tôi còn ko quan trọng bằng việc đi ỉa ấy, kiên trì là kiên trì cái gì? Đó, đám “bạn bè” ko hiểu vì sao tự hoang tưởng rằng mình là đứa “muốn theo đuổi giấc mơ mà bị gia đình ngăn cản”, thế nên mình mệt chả buồn giải thích với bọn nó làm gì, có lẽ vì tụi nó là những người vừa thú vị lại vừa đậm đà nên cũng nghĩ ai cũng hay ho như bản thân. Khổ nỗi mình là đứa nhạt nhẽo, lý tưởng của mình chỉ là được ăn ngon mà thôi.
Rồi lại về việc tình yêu và hôn nhân. Hôm bữa một người bạn mà mình hay gặp và nói chuyện nhất đã nói rằng "có phải tiêu chuẩn của G là muốn tìm người yêu đẹp trai ko". Nghe câu đó xong tự nhiên mình thấy lạnh người. Mình nghĩ mình hay gặp và tâm sự với người bạn đó như vậy thì chí ít cũng phải biết rằng mình là ko phải là người đòi hỏi cao như vậy chứ. Mình là đứa có cuộc sống tẻ nhạt, cũng chả có nội tâm sâu sắc gì hết, vậy nên ko ai thèm yêu đứa nhạt nhẽo như mình cả. Những người mình có cảm tình thì đều ko thích mình, những người mình ko có cảm tình thì lại càng ghét mình, vậy nên mình đâu dám đưa ra yêu cầu gì, thậm chí mình nghĩ, có người chịu yêu mình là tốt lắm rồi. Mình cũng từng nghĩ, đến 25 tuổi mình sẽ bảo với bố mẹ đi hỏi xem có thằng nào trông mặt mũi bình thường, cơ thể ko dị tật, ko bị yếu sinh lý, có công ăn việc làm ổn định, ko rượu chè cờ bạc gái gú ma túy, tính cách hiền lành một chút, thế là được, sau đó xem mặt, nếu thằng đó chịu cưới mình thì kết hôn, vậy thôi, nó ko yêu mình cũng chả sao, chỉ cần mình và nó có thể sinh được đứa con, thế thì quãng đời sau này của mình sẽ sống dựa vào đứa con đó, mình sẽ yêu con mình thật nhiều, chỉ cần nó sẽ ko bỏ rơi mình, ko đối xử lạnh nhạt với mình như những người khác, chịu nhớ ngày sinh nhật của mình, khi mình ốm chỉ cần hỏi “mẹ có mệt ko?”, vậy là được rồi. Mình sống 23 năm trên đời chưa bao giờ được hưởng những đãi ngộ đơn giản như vậy cả.
Vì sao ngồi viết nhiều như này, mình cũng chả biết nữa. Mình vẫn đang mò mẫm trong đám sương mù với hành lý là một đống tâm sự rối nùi và mớ quá khứ xấu xí nặng trình trịch. Đôi lúc mình nghĩ nếu mình có thể tâm sự, có thể nói ra bớt những khúc mắc cho nhẹ người, có thể được thấu hiểu thì mình đã ko phải tuyệt vọng như thời gian dài vừa qua. Nhưng đám người xung quanh ko ai muốn hiểu mình, ko ai thèm nghe mình tâm sự, mình thì ngày một tuyệt vọng, ngày càng chán sống. Những hôm đầu đau như búa bổ nằm quay cuồng trên giường mình chỉ muốn chết phứt đi cho rồi vì mình ko muốn đối mặt với tương lai của bản thân, mình ko biết phải làm sao với nó cả. Mình mình ghét ngoại hình của mình, mình tự ti về khả năng của bản thân, mình khinh thường chính con người mình, mình tự biết điều đó, vậy nên mình càng hiểu đến cả mình còn ghét mình thì sẽ chả bao giờ có ai thèm yêu mình hết, càng ko ai muốn chìa một cánh tay ra với mình cả, mình lẽ ra phải tự cứu lấy cuộc sống của mình, nhưng mình lại ko muốn cứu lấy nó, rồi mình hy vọng hão huyền rằng sẽ có ai đó lôi mình ra khỏi đống bùn, rồi mình lại tự khinh thường bảo thân tiếp vì cái sự ngu xuẩn đó, suy nghĩ cứ loanh quanh như vậy, thật sự mệt mỏi vô cùng.
21st Aug 14 • 188 notes • Reblog
08th Aug 14 • 9 notes • Reblog
Pale Blue Eyes by The Velvet Underground
296 plays
07th Aug 14 • 106 notes • Reblog
22nd Jul 14 • 109 notes • Reblog
07th Jul 14 • 277 notes • Reblog
30th Jun 14 • 46 notes • Reblog
Thật ra là vì cuộn film còn đúng 1 kiểu ko biết phải chụp gì nên đành chụp cái này. Còn vì sao chụp quyển này thì đó là vì mình phải mất công đi khá nhiều tiệm sách mới tìm ra chỗ còn bán.
28th Jun 14 • 222 notes • Reblog
26th Jun 14 • 64 notes • Reblog
21st Jun 14 • 308 notes • Reblog
02nd Jun 14 • 1,019 notes • Reblog
09th May 14 • 409 notes • Reblog
04th May 14 • 756 notes • Reblog
01st May 14 • 32 notes • Reblog
Xin phép up một cái ảnh không phải do mình chụp vào cái tumblr này.
Gần được 10 năm kể từ lần đầu tiên mình nghe Jay Chou hát và thích, hay nói đúng hơn là hâm mộ anh rồi. Mấy năm nay cứ luôn tự nhủ bản thân là phải kiếm thật nhiều tiền, khi nào tròn 10 năm sẽ đi Đài Loan, tham dự một concert nào đó và nghe Jay hát live, nhưng giờ nhìn tình hình tài chính bản thân thế này chắc đành đợi kiếp sau quá.
Đây là ca sỹ duy nhất mà mình tìm nghe toàn bộ bài hát, ca sỹ duy nhất mà mình tìm đọc những tin lá cải, cũng là ca sỹ duy nhất mà mình dán ảnh trên tường nhà. Cấp 3, lúc bạn hỏi ngoại hình người yêu lý tưởng của mình là gì, mình tiện mồm bảo luôn “giống Jay Chou là được”. Hồi lớp 10 có một đứa bạn cùng lớp mà mình ko thích cho lắm, nó khoe với mình là có đĩa xịn album “Novemver Chopin” kèm chữ ký của Jay do anh nó mua ở Đài gửi về, sau khi mình bảo mượn đĩa 1 hôm được không và nó bảo không thì mình chính thức chuyển từ “không thích” thành “ghét” luôn =)))))))) Mà buồn cười, mình với đứa này ghét nhau, vì sao ghét thì mình ko biết, nhưng nhìn cái mặt là ghét rồi, ấy vậy mà sở thích thì giống nhau không chịu được. Mình thích đọc thơ cổ, nó cũng thích, mình thích Jay (hồi đó ở VN chả mấy ai biết Jay Chou là đứa nào) thì nó cũng thích, phim mình thích cũng giống phim nó thích, truyện mình thích và truyện nó thích cũng gần y hệt nhau, có những nhân vật phản diện trong manga hầu như ai cũng ghét thì mình với nó đều thích phát điên, ngày xưa thật tình cờ và thật bất ngờ mình và nó còn hay viết cái entry chục trang A4 để bênh nhân vật rồi up lên ACCVN nữa cơ. Chậc đến tận giờ vẫn tự hỏi lẽ ra mình với nó phải là tri kỷ chứ sao lại ghét nhau vậy ko biết. Trường ĐH của nó gần sát trường ĐH của mình, có đợt gặp nhau ngoài cái trạm ATM (lúc đó vẫn còn, giờ đập rồi), 2 đứa nhìn nhau liếc mắt một cái rồi quay mặt đi =)))))))) cảm giác như một đời đã trôi qua, lol =)))))) từ đó giờ chưa hề gặp lại nó lần nào nữa.
Quay lại chủ đề chính thì là mình thích Jay Chou lắm luôn mà ko có tiền đi gặp thần tượng chậc chậc. Mình thích đến độ mà phần lớn các bức ảnh của mình trước khi chụp thì mình đều nghĩ đến lời bài hát của Jay, như một dạng lấy ý tưởng và cảm hứng ấy. Dạo trước có vài người trên mạng hỏi mình bí quyết chụp ảnh gì gì đó là gì, thật ra mình chả phải đứa chụp ảnh đẹp đẽ gì để mà có bí quyết, mình chỉ có lyrics bài hát của Jay để lấy ý tưởng thôi. Nhưng nếu trả lời như vậy sẽ bị chửi là ngu, là ko có não, là chảnh chó, là sến, vậy nên chả bao giờ mình trả lời những câu hỏi đậm chất chuyên môn như vầy.
Bài hát đầu tiên của Jay mà mình nghe là bài “Ốc sên”. Hình như chả mấy ai thích bài này hay sao mà lúc mình đề cập đến ai cũng ngớ người ra hỏi “bài đó là bài gì” dù họ nhận là cũng thích Jay. Đó là năm lớp 8. Hồi đó thì trường mình và các trường khác có cái kiểu là trong cuộc thi học sinh giỏi trường của từng môn sẽ chọn ra 15 đứa điểm cao nhất, sau đó đến nhà của giáo viên hường dẫn để học thêm, trong quá trình học sẽ làm bài kiểm tra đánh giá để loại dần, sau đó lấy tầm 5 đứa đi thi học sinh giỏi thành phố. Hôm đó mình phải làm một trong những bài kiểm tra thực lực tại phòng học phía sau nhà cô, đang dừng giữa chừng để nghĩ cách giải thì nghe thấy một bài hát rất hay phát ra từ TV do thằng con trai của cô mở, vì volume nhỏ nên lúc đó chả hiểu thế nào mà mình đặt bút lên bàn rồi im lặng để nghe cho rõ từ đầu đến cuối. Trong lúc kiểm tra quan trọng quý giá từng phút thì mình lại thảnh thơi nghe nhạc. Bài hát đó tiếng Trung nên mình ko hiểu lấy một chữ nhưng ko hiểu sao mắt cứ cay cay muốn khóc. Sau khi kết thúc bài kiểm tra, trước khi về nhà mìnhkêu thằng con của cô ra để hỏi bài hát và ca sỹ lúc nãy là gì, nó bảo bài hát thì nó quên tên rồi, còn ca sỹ tên là Châu Kiệt Luân. Vậy là nghiệt duyên bắt đầu.
10 năm rồi. Bạn bè cũ nay chả còn liên lạc, thầy cô cũng chả còn liên lạc, trường cũ cũng chả quay về thăm, kỷ niệm hồi xưa quên gần hết., còn mỗi cái sở thích ca sỹ này là tồn tại thôi. Thật ra giờ cũng chả thích Jay nhiều như xưa nữa vì nhạc của ảnh dạo này thế nào đó ấy, nhưng mấy bài cũ thì nghe đi nghe lại chả bao giờ chán.